Cây trúc ma: Truyện ngắn củ hành độc giả đêm khuya - Phần cuối

Người Vô Hình 25/10/2015 23:00
(Game8) - "Cây trúc ma" được viết dưới dạng ký sự - hồi ức của tác giả Mrtieudieu, thành viên diễn đàn vOzForums. Câu chuyện có nhiều tình tiết ghê rợn và creepy nên chúng tôi khuyến cáo người đọc yếu tim hoặc khó ngủ không nên click...

Phần cuối

Xin lỗi mọi người ! Mọi người vào đọc, cười… xem như 1 chuyện giải trí rồi đi ra cũng ko sao, cũng giống em lúc trước đọc chuyện ma vậy. Câu chuyện của em chưa đến hồi kết, mới chỉ là bắt đầu, em viết ra chỉ mong có ai đó tin mình và chia sẻ cùng mình. Bởi vì hiện tại, đến nhà của mình em còn ko dám về, ông anh cùng cơ quan đang cho em ở nhờ cũng ko hề hay biết về chuyện này.

                                                                 * * *

Ko biết mọi người nghĩ ra sao chứ từ trước đến này em luôn nghĩ chiếu trúc thì toàn nhập ở tàu về... Khi châm lửa đốt những miếng chiếu nhỏ em cũng lẩm bẩm khấn adi đà phật adi đà phật... Giống như 1 cách trấn an tinh thân cho mình, ngọn lửa ko cháy dc to vì em sợ bà chủ nhà biết sẽ quát mình. Vì vậy nhìn nó cứ chập chờn xanh đỏ… em trông cũng đủ ghê rồi dù là giữa trưa. Thú thật là lúc đó em cũng chùn lắm rồi, muốn chuyển đi nhưng chót đặt cọc 3 tháng tiền phòng, có muốn đi cũng chưa tìm dc phòng. Đốt xong em gọi ngay cho ông bác bên nhà ngoại và kể sơ qua tình hình đêm hôm trước.

Nói về nhà ngoại thì mẹ em có 10 anh chị em ( ngày xưa các cụ đẻ nhiều ) trong đó có 3 bác làm thầy bói và lập điện. Nhưng em ko tin 2 bác kia lắm, chỉ có 1 bác ở Bắc Giang là nổi tiểng, ngày trước ông ở Hà Nội nhưng theo vợ 2 lên Bắc Giang sống, nghe đâu bảo trên đó “đựoc cô, đuợc cậu” phù trợ. Qua điện thoại, bác bảo: “xem!! thì thấy tháng này em có hoạ sát thân phải cẩn thận, có thể thằng đó chết giờ trùng nên mới có lá bùa ở cửa”. Ông còn dặn, 3 ngày nữa, ông sẽ mang về cho em 1 lá bùa bình an: “Đi đứng cẩn thận, cháu cao số và có quý nhân phù trợ nên dù là oan hồn cũng ko hại dc đâu”. Nghe thế em cũng an tâm phần nào... Đêm đến em đi ngủ rất sớm, phần vì hôm qua thức trắng đêm nên mệt phần vì sợ...

Ngủ mơ màng dc đến khảng 1h-1h30' thì em cứ nghe thấy tiếng mèo kêu trên mái nhà rồi tiếng móng nó cào xuống nghe soạt soạt rất khó chịu. Mà cũng lạ, nhà bà chủ nuôi 4 con chó, đêm nào cũng sủa loạn lên khi có ai phóng xe máy qua hoặc có thằng đi chơi đêm về đứng đái bậy. Vậy mà đêm nay ko thấy con nào ư ư dù chỉ 1 tiếng, thay vào đó là tiếng mèo kêu, thật sự lúc đấy em hãi vãi đái ra, em nghĩ thầm: “chẳng lẽ hồn thằng chó đó lại về, mà mình trả nó cái chiếu rồi còn đầu???...”. Nghĩ 1 lúc, em lấy cái cán chổi đập mạnh lên trên mái xốp thì tiếng mèo cào biến mất, nhưng thay vào đó nó lại kêu, tiếng mèo kêu nghe như tiếng trẻ con khóc, nó giống hệt tiếng đêm qua em nghe thấy.

Vì bản thân em cũng cứng vía nên bực mình, em vơ cái vợt muỗi, bật đèn lên, mở cửa, quyết tâm xem mặt mũi nó ra làm sao. Khi bước ra khỏi phòng, đập thẳng vào mắt em là hình ảnh 3 cặp mắt xanh lè đang nhìn chằm chằm vào mình, điều làm em sợ nhất đó là… chúng đứng ở đúng nơi em đã đốt cái chiếu lúc trưa... Tay vơ vội bật cái công tắc đèn trên tường, em run run quay lại nhìn... thì 3 con mèo chết tiệt đã biến mất. Em vào nhà bật hết những gì chạy dc rồi mở mắt đến khi trời sáng.

Sáng ra lấy, dắt xe đi làm mà người nặng như chì, hai mắt sưng tím vì mất ngủ, định đến cơ quan viết đơn xin nghỉ rồi về, em quyết định phải tìm hiểu cho rõ mình đang gặp phải chuyện gì?.?. Từ chỗ em, đi đến công ty cũng chỉ vài km nhưng em luôn cẩn thận, mũ mã rất đầy đủ và đi đứng chậm rãi.
Đường đến cơ quan đa phần là ngõ nên em ko thể nào phóng nhanh đuợc, chỉ có 1 đoạn cách cơ quan 1km là đường rộng rãi và rất nhiều taxi đỗ. Đang đi, đầu óc nghĩ miên man bỗng em nghe ở trong đầu có 1 giọng trẻ con, nó nói thì thầm tiếng gì đó mà chưa thể hiểu dc, và…


Đó là điều cuối cùng em nhớ trước khi tỉnh dậy, thấy mình bị khâu 5 mũi ở miệng, toàn thân xước sát. Theo thằng taxi kể lại thì: “nó đang đỗ ở ven đường, bỗng em ở dưới vít ga lên rồi tông thẳng từ đuôi xe lên đến đầu xe taxi của nó”, đâm tan 1 cái gương và em phải đền mất 2tr ( Đúng ra nó định bắt đền hơn nhưng vì đường đó ko dc đỗ xe), lúc đó có nhiều người cùng cơ quan đi làm nên họ nhận ra và đưa em vào viện, mọi người hỏi thì em chỉ nói do ốm nên bị ngất đâm vào đó. Ngay lập tức em đt báo cho bác và nhờ ông đừng nói gì với bố mẹ em cả. Ko muốn để các cụ phải lo nên em nghĩ mình sẽ tìm hiểu mọi chuyện này 1 mình.

 

Đến khoảng 12h trưa thì bác cũng đến viện đón và đưa em về nhà bác, vì bị thương toàn phần mềm nên cũng ko có gì ái ngại lắm. Sau khi gieo quẻ bằng bài tây thì bác bảo em đang bị 3 cái tinh nó theo và trả thù, ông nói do ngày xưa búi trúc làm chiếc chiếu đó mọc trên phần mộ của 3 cái vong chết oan, nên chúng đã theo, nhập vào cây trúc, và giờ em đốt chiếc chiếu đi chúng mất nhà vì vậy nó mới tìm cách báo thù.

Bác nói cách tốt nhất là tìm dc phần mộ của 3 cái tinh đó và bốc lên xây dựng lại tử tế. Nhưng việc đó thì quá khó, vì vậy chỉ còn cách làm lễ cầu siêu cho chúng hoặc vào chùa nhờ các sư thầy. Mà cầu siêu thì bác em lượng sức mình ko thể làm dc, chỉ còn cách lên chùa nhờ giúp. Bác cũng cho em 1 lá bùa hộ thân và bảo tốt nhất ko nên về nhà, vì nếu nó ko hại dc mình thì sẽ tìm cách hại người thân mình. Cũng vì vậy mà em ko dám kể cho ai nghe vì sợ họ xa lánh mình.


 

Sau hơn 1 tuần ở nhà bác với đôi môi sưng vều thì chủ nhật này em cũng phải đến chùa Hàm Long 1 chuyến, hi vọng ai quen nơi đó giúp đỡ ... để em có thể gặp chụ trì 

 

                                                              * * *

Nếu cách đây 1 tháng có ai hỏi mình: bạn có tin vào chuyện ma quỷ?. Em sẽ trả lời rằng:


- Nhà em sống cách 100m có 1 nghĩa trang ngày nào cũng có người chết dc trôn xuống đó. Đêm em đi chơi 11-12h về mà có thấy ma quỷ gì đâu??? Toàn chuyện tào lao....

Nhưng nếu bây giờ bạn hỏi lại em câu đó, em sẽ nói rằng: Em tin! Tin lắm... Thật sự! nếu ko phải chuyện này sảy ra với chính bản thân em, thì chắc có lẽ sẽ chẳng bao giờ em tin đuợc, nhưng đó là những gì đang diễn ra và nó vẫn đang sảy ra vs cuộc đời của em. Cái đáng sợ nhất khi bị ma ám ko phải là điều nó có thể làm hại mình như thế nào, mà là cảm giác nó đem lại cho mình cảm thấy như thế nào. Em bây giờ cứ ở 1 mình là sợ lắm, mỗi khi nghe tiếng bước chân, tiếng mèo kêu, hay tiếng vật gì rơi là giật bắn mình.


Ngay cả trong giấc ngủ cũng ko dc nhiều hơn 2 tiếng, nó khiến em suy sụp trầm trọng. Thần kinh lúc nào cũng căng ra, và điều em cần nhất lúc này là 1 vòng tay ôm ghì thật chặt, em chỉ sợ khi mình ngủ sẽ bị mộng du và nhảy cầu thang giống như cái clip bên tàu khựa, em xem trên mạng. Có lúc em nằm và khóc như 1 đứa trẻ, tuy ko thành tiếng nhưng nước mắt cũng thấm ướt gối. Em sợ ... sợ chết... sợ giống như ngừoi chồng xấu số kia .....

Sau thời gian cái miệng sưng vù và phải húp cháo, rất khó để nói chuyện, giờ em cũng đã đỡ hơn nhiều vì vậy em quyết định phải tìm hiểu về đôi vợ chồng kia và cả lá bùa dán trên cánh cửa là để dành cho thứ gì? Cho người chồng hay cho 3 cái vong? 

Vào đề bằng lời hỏi thăm xã giao vs mụ chủ nhà ( xin phép gọi vậy )
Em xin dc sđt của cô vợ và tuyệt nhiên em ko hề hé răng nhắc tới điều gì bất thường đang diễn ra vs mình cả. Em chỉ đề cập tháng sau chuyển công tác nên muốn xin lại số tiền đặt cọc... Cô vợ tên Trang, kém em 1 tuổi, ông chồng xấu số kia tên Kiên. Hai vợ chồng mới lấy nhau dc hơn 1 năm. Vợ bán rau củ quả ở chợ còn chồng sáng sáng chạy xe đưa vợ đến chợ đầu mối để nhập hàng rồi phụ vợ.

Nghe bà chủ kể thì khoảng đầu tháng 5, buổi sáng hai vợ chồng đang đi lấy hàng về bán thì Kiên mất tay lái và tông vào con xe 3,5 tấn, chạy ngược chiều, khiến Kiên chết ngay trên đường đến bệnh viện, nhưng cô vợ ngồi sau lại bật ra vỉa hè, chả bị làm sao cả (quá nhọ). Đến cuối tháng năm thì Trang lên thu dọn đồ đạc, bảo về quê ở Vĩnh Phúc nhưng ko rõ huyện nào.

Em dập máy vs mụ chủ và gọi cho Trang, khi vừa nghe em nhắc đến 2 từ phòng trọ thì đầu dây bên kia có tiếng tút tút tút... dù rất điên tiết bởi vì cái hoạ của mình là do lũ cờ hó này để lại, nhưng em vẫn phải nhẫn nhịn và lịch sự nt cho chị Trang, trình bày sự việc đang sảy ra. Em mong chị Trang cho em biết mọi chuyện để em có thể tự cứu cuộc đời của mình. Sau đó em đã có cuộc đt kéo dài hơn 30' và mọi chuyện cũng dần dc sáng tỏ:

- Kiên và Trang trọ ở đây cũng dc nửa năm rồi, mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến ngày 28/4, Kiên mang ở đâu về 1 cái chiếu trúc và nói mua nằm cho mát, kể từ ngày đó hai vợ chồng luôn sảy ra khúc mắc hay cãi cọ nhau. Buổi tối ngủ, Kiên thường xuyên bị bóng đè. Đến 6/5 ngày xấu số của Kiên thì hai vợ chồng cãi nhau nên Trang ngồi sau ko ôm Kiên mà bám vào đuôi xe. Chắc cũng nhờ vậy mà khi sảy ra tai nạn Trang mới bắn lên vỉa hè. Sau khi Kiên mất, người nhà có nhờ thầy làm lễ đi gọi hồn Kiên ( vì bị chết ngoài đường, vong sẽ không biết đường về nhà ), họ mới biết rằng đó ko hẳn là 1 tai nạn. Trang lo tang lễ xong đã đi gặp rất nhiều thầy và xin bùa trấn yểm và dán lên cánh cửa. Trang chỉ muốn chặn những cái vong đó lại ko cho theo cô về nhà, nhưng cô ko nghĩ tới việc như bây giờ, cô cũng xin lỗi đã mang tai hoạ đến cho em.

Ko nói gì chỉ lặng lẽ cúp máy bởi em nghĩ họ cũng đã mất mát quá nhiều rồi. Giờ em phải lo cho mình... Ngày mai em sẽ lên đường sớm, chậm ngày nào thì em ko thể sống yên ổn ngày đó

                                                      * * *

                                                 Đôi lời gửi đến các bạn

Tôi lo phải là 1 nhà văn hay nhà thơ nên viết lách ko phải sở trường của tôi.
Bây giờ tâm trạng tôi rất bất ổn, chỉ muốn nói ra vs 1 ai đó và mong sẽ có ng tin, chia sẻ với mình.

Theo Mrtieudieu@vOzForums.com (Hết)

Viết bình luận