
Những ngày gần đây, dư luận xã hội đang rất phẫn nộ với hành vi giết người dã man của kẻ sát nhân Nguyễn Đức Nghĩa. Trong lúc mọi người xôn xao bàn tán, lý giải tại sao một kẻ trí thức, được học hành tử tế mà có thể ra tay tàn độc đến vậy thì một tờ báo điện tử lại cho rằng tội lỗi kinh người ấy được bắt nguồn từ game online. Tôi cảm thấy thật buồn với cách nhìn nhận ấy. Không lẽ mọi hành động sai lầm của người trẻ đều vì game online, vì những trò chơi vô tri ấy?

Tôi làm quen với Đặc Nhiệm Anh Hùng (Special Force) cũng đã hơn hai năm. Thời gian không quá dài nhưng đủ để tôi thấm thía nhiều bài học tình người quý giá từ trò chơi luôn bị mọi người đóng “mác” là bạo lực này. Nhờ nó mà tôi quen được những người bạn, người anh em tốt. Tuổi mới lớn, tôi luôn bị ám ảnh bởi cảm giác thiếu thốn tình thương vì bố mẹ quá bận rộn với công việc kinh doanh, buôn bán để mình tôi cô đơn trong căn nhà rộng rãi: những sinh nhật một mình, không lời chúc, không lời hỏi thăm; những lúc mệt mỏi, cô độc trong vẻ tĩnh mịch, im ắng của ngôi nhà,…Khóc, buồn, hờn, dỗi,… đều không mang lại cho tôi những câu nói yêu thương của mẹ, lời dạy dỗ ân cần của cha như tôi mong muốn. Ngược lại, tôi chỉ nhìn thấy mẹ tôi thở dài, khóc lóc vì buồn bã và cha tôi gào thét, quát mắng vì thất vọng. Tôi trở nên lầm lì, xa cách, căm ghét chính mình, hờn giận mọi người.

Tham gia vào thế giới Đặc Nhiệm Anh Hùng, tôi thả lòng mình cùng những lời tán gẫu, vui đùa thân thiết với những chiến hữu mà tôi chưa từng gặp ngoài đời bao giờ. Nỗi buồn trĩu nặng, sự chán chường, cuộc sống bế tắc của tôi cũng dễ dàng thổ lộ hơn. Họ, những người bạn trong game của tôi, hàng ngày vẫn dành 1 – 2 tiếng để tỉa tót mỗi đường ngắm súng, mỗi lúc bấm cò, luyện tập để mong trở thành “thiện xạ”, để cười ha hả đầy sảng khoái khi hạ được đối phương. Nhưng họ cũng chính là những người lắng nghe và an ủi khi một thành viên nào đó có chuyện không vui. Ngày tôi luyện thi đại học, họ chính là người chủ động “kick out” tôi ra khỏi game và nhắc nhở tôi phải chuyên tâm học bài. Họ là người đứng ra kêu gọi anh em thực hiện những chuyến “hành quân” ý nghĩa đến chăm sóc trẻ mồ côi, giúp đỡ người khuyết tật,… giúp cho một thằng “công tử bột” sầu đời như tôi nhận ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống và hạnh phúc.

Đó là chân dung game thủ chân chính. Họ “cày” game, yêu thích những cảm giác mà trò chơi mang lại nhưng họ cân bằng được giữa thực và ảo, mang cái đẹp tình người vào “không gian chết” của game để tạo thành một cộng đồng online đầy yêu thương, chia sẻ, có trách nhiệm. Trong hơn 10 triệu game thủ Việt Nam hiện nay, có bao nhiêu người là ngôi sao, tiến sĩ, giáo viên, kỹ sư xuất sắc có nhiều đóng góp cho xã hội; có biết bao game thủ thầm lặng tổ chức các hoạt động tình nguyện cứu giúp đồng bào nghèo khó; biết bao game thủ vẫn là con ngoan trò giỏi nhưng sao chưa một lần được điểm mặt gọi tên. Trên báo chí chỉ thấy đăng thông tin về kẻ này người nọ lừa đảo, cướp bóc, giết người,… là những người đã từng chơi game online. Xin hãy đừng mang con sâu để làm “rầu” cả nồi canh, đừng mang một vài hiện tượng cá biệt để quy chụp, đánh giá cả một cộng đồng. Xin đừng đổ mọi tội lỗi lên đầu game online, xin trả về ý nghĩa nguyên thủy của game là trò chơi giúp con người thư giãn để học tập, làm việc tốt hơn.
Ken



chuẩn chuẩn ...


NBA 2K Online
PS Vita
Chân Long Giáng Thế
Tru Tiên
Hunter Blade


